BÀI GỐC Ly hôn vì để vợ bị cưỡng bức ngay trước mặt

Ly hôn vì để vợ bị cưỡng bức ngay trước mặt

Bảy năm đã trôi qua, lòng tôi vẫn khắc khoải một nỗi đau đớn khôn cùng. Tôi vẫn còn yêu cô ấy rất nhiều, tôi muốn quay lại với cô ấy để chăm sóc và bù đắp cho cô ấy. Nhưng liệu cô ấy có thể tha thứ cho người chỗng tội lỗi này?

7 Chia sẻ

Vợ tôi cũng từng bị cưỡng bức

,

(aFamily)- Vợ tôi cũng từng bị cưỡng bức trên đường đi làm về vào buổi tối muộn và tôi đã cố gắng làm tất cả những gì có thể để giúp cô ấy vượt qua cú sốc đó.

Chào anh Jolie,

Tôi đã đọc những dòng tâm sự của anh trong bài "Ly hôn vì để vợ bị cưỡng bức ngay trước mặt" và thấy anh đúng là một thằng hèn nhát. Anh ly dị vợ là đúng bởi làm một thằng đàn ông mà không dám bảo vệ vợ khi cô ấy bị cưỡng bức ngay trước mặt mình thì chẳng đáng để làm chồng. Nếu tiếp tục sống với anh, chị ấy sẽ suốt đời ôm một nỗi ám ảnh về một người chồng hèn kém như vậy.

Tôi xin kể anh nghe câu chuyện của vợ chồng tôi. Cô ấy cũng từng bị cưỡng bức trên đường đi làm về muộn vào buổi tối.

Vợ tôi là nhân viên của một khách sạn. Cô ấy thường phải về muộn vì có những hôm ca trực của cô ấy phải 10h-10h30 mới kết thúc. Khách sạn đó cách nhà tôi khá xa và đường đi về vào ban đêm khá tối. Chính vì vậy, tôi quyết định đưa đón vợ những hôm như vậy. Mọi việc diễn ra suôn sẻ cho đến một ngày.

Hôm đó, đúng vào hôm vợ tôi có ca trực muộn thì mấy cậu bạn lâu ngày không gặp nhau rủ tôi đi nhậu. Tôi đã băn khoăn không biết có nên nhận lời không vì tôi lo vợ tôi đi về một mình rất nguy hiểm. Lỡ có chuyện gì không hay xảy ra thì tôi sẽ ân hận lắm. Nhưng vợ tôi lại rất tâm lý bảo tôi nên đi vì lâu rồi tôi và mấy anh bạn không gặp nhau và cô ấy quyết định tự đi về hôm đó. Cuối cùng, tôi cũng đồng ý mặc dù trong lòng chưa yên tâm lắm. Nhưng rồi do nhậu say nên tôi cũng chẳng nhớ gì về chuyện ấy nữa.

Tối hôm đó, tôi về nhà rồi lăn ra ngủ lúc nào không hay. Sáng hôm sau dậy, thấy vợ tôi vẫn nằm trên giường chứ không dậy sớm như mọi khi và có vẻ không có ý định đi làm. Nhìn cô ấy, tôi thấy sự hoảng sợ và bàng hoàng lộ rõ trên khuôn mặt. Tôi hỏi xem cô ấy có bị sao không nhưng cô ấy không nói. Cuối cùng, tôi gặn hỏi mãi cô ấy cũng cho tôi biết là tối qua khi trên đường về nhà, đi qua đoạn đường vắng, cô ấy đã một thằng bám theo và trêu ghẹo. Cô ấy cố đi thật nhanh nhưng thằng kia không buông tha mà lại chạy xe nhanh để bám theo cô ấy. Đến một đoạn vắng vẻ, hắn đã chặn xe vợ tôi lại và vật cô ấy ra cưỡng bức.

Vợ tôi đã kêu la nhưng khi đó đường vắng và đã muộn nên chẳng ích gì. Sau khi làm xong, thằng đó bỏ đi để lại vợ tôi một mình. Cô ấy đã lê lết về nhà, trong lòng vẫn còn hoảng sợ.

Nghe xong, trong lòng tôi lẫn lộn cảm xúc: tức giận thằng kia, thương cho cô ấy và cảm thấy mình có lỗi vì đã không đón vợ đi học về.

Chỉ vì một lần đi nhậu với bạn, tôi đã để vợ tôi phải chịu nỗi ám ảnh này. Tôi cảm thấy mình không đáng mặt một thằng đàn ông. Nhưng tôi đã cố gắng tạm thời dẹp bỏ sự tức giận đó để động viên, an ủi cô ấy. Tôi biết lúc này, cô ấy đang thấy mặc cảm và cần những vòng tay yêu thương, những lời chia sẻ của tôi biết bao. Tôi quan tâm đến vợ nhiều hơn, yêu thương bù đắp cho cô ấy nhiều hơn, cố gắng mọi cách để cô ấy quên đi cú sốc đó. Và kể từ hôm đó, vợ tôi đi đâu về muộn, tôi đều đến đón về. Thời gian đầu, không quên được bi kịch đó, cô ấy thường khóc một mình và khuôn mặt luôn ủ rủ. Nhưng rồi, những gì cố gắng của tôi đã dần lấy lại nụ cười tươi tắn khi xưa của cô ấy. Nhìn thấy khuôn mặt vui tươi của vợ như trước kia, lòng tôi cảm thấy đỡ ân hận hơn.

Anh Jolie ạ, đối với phụ nữ, chồng là chỗ dựa cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Người phụ nữ vốn là một sinh vật yếu đuối và họ cần được chúng ta bảo vệ, che chở. Là một thằng đàn ông mà để thằng khác cưỡng bức vợ mình ngay trước mặt thì quả thật tôi thấy thật bất hạnh cho vợ anh.


Chia sẻ