Vừa có thưởng Tết thì bạn thân gọi vay gấp vì bố ốm nặng, tôi không ngờ vì chuyện đó mà lại đẩy hôn nhân của mình vào rạn nứt
Nếu biết thế này thì Quân đã nhắn một tin trước cho vợ rồi.
Nếu biết thế này thì Quân đã nhắn một tin trước cho vợ rồi.
Đúng lúc ấy, bố chồng tôi buông một câu rất nhẹ: "Thôi năm nay để nó ở trên này cho bình yên".
Có lẽ tôi đã không lường trước được những gì đến sau đó.
Tôi mới biết gia đình chồng tôi không hề nghèo như tôi từng nghĩ.
Tôi nhìn mà thương con nhưng bất lực.
Câu nói đó không lớn tiếng, không trách móc, nhưng khiến tôi đứng sững.
Tối hôm đó, tôi chủ động hỏi anh một cách thẳng thắn. Lần này, anh không né tránh nữa.
Tôi chỉ nghĩ đơn giản: sống với nhau cả đời, cần người tử tế chứ không cần người khôn lỏi.
Đến lúc nói chuyện Tết nhất, cưới xong ở đâu, thông gia bất ngờ nói thẳng trước mặt cả hai đứa trẻ...
Tôi đành phải nói sự thật, kết quả, vợ chẳng thể hiện gì, chỉ im lặng.
Bố nói tôi trẻ người non dạ, không hiểu chuyện, không biết nghĩ cho bố mẹ.
Năm nay, tôi không xin phép, tôi thông báo. Tôi bảo với chồng: “Năm nay mùng 1 em về với mẹ. Mẹ chồng còn có bố, có chú út, còn mẹ em chỉ có mình em. Em không thể để mẹ lẻ loi trong căn nhà vắng thêm một cái Tết nào nữa”.
Nội dung cũng không phải bí mật động trời, chỉ là vài câu nói rời rạc nhưng đủ để ghép thành một bức tranh khiến tôi lạnh người.
Tôi nghe mà không tin vào tai mình.
Câu nói ấy không trách, không níu kéo, nhưng lại khiến tôi đứng lặng.
Nhưng bữa cơm chiều hôm đó, mọi thứ lại rẽ sang hướng khác.
Thế mà chiều hôm sau, tôi nhận được cuộc gọi từ bà thông gia.