Thư gửi ông chồng lười
(aFamily)- Làm việc nhà không làm đàn ông hèn đi, mà chỉ khiến họ trở nên hoàn hảo và đáng yêu hơn bao giờ hết trong mắt của các bà vợ.
Thiên chức của người vợ, người mẹ là phục vụ chồng con, hy sinh vì họ. Điều đó hoàn toàn đúng trên khía cạnh nhân văn. Nhưng trong cuộc sống hiện nay thì ngoài thiên chức đó phụ nữ còn có trách nhiệm với xã hội, với cộng đồng và với chính bản thân họ.
Em nói ra điều này không phải là để đấu tranh đòi quyền bình đẳng giới và ép anh ký vào công ước hòa bình với các điều khoản và chương mục chia sẻ việc nhà. Vì em biết, càng ép người đàn ông làm điều họ không muốn làm thì họ sẽ không làm và người chịu bực tức ở đây chính là những bà vợ với khả năng nói vô biên, càm ràm không biết mệt mỏi. Điều em mong muốn ở đây là một sự tự giác và thái độ cầu thị từ phía chồng của em.

Nhưng chồng béo à, anh đừng nghĩ chủ quan rằng vợ anh mặc sơ mi, minizuyp ngồi điều hòa máy lạnh 8 tiếng công sở rồi "đi nhanh lướt êm trên làn sóng wave alpha đen" là dông thẳng về nhà đâu nhé. Trong nhiều câu chuyện anh nói em mơ hồ hình dung ra rằng anh chủ quan khi luôn nghĩ công việc của anh là bận rộn, vất vả hơn tất cả các công việc của những người xung quanh anh làm.
Anh nhầm to rồi, công việc của ai cũng có sự hãnh diện và gian khổ. Ai cũng có công việc và ai cũng có những rắc rối do công việc mang lại. Vợ anh cũng làm trong môi trường khắc nghiệt lắm. Nếu không có bản lĩnh và mặt dày thì ko sống với miệng lưỡi thế gian được.
Em cũng mệt mỏi lắm chứ. Ai bảo ngồi 8 tiếng điều hòa là sướng, Không dưới 5 lần em mơ đi bán hàng hơn là ngồi đó, chồng có hiểu cho em không? Mà làm gì được 8 tiếng, 10 tiếng không ngoa nên mỡ bụng mới dày mấy lá thế này chồng tưởng vui lắm à.
Vậy mà về nhà cũng có được ăn không ngồi rồi đâu. Cơm nước, nhà cửa, quần áo... Những điệp khúc lặp đi lặp lại. Em thề là em vô cũng biết ơn mẹ. Vì mẹ đã nấu cơm tối giúp em. Nghĩ mà thương cụ, tưởng có con dâu về đỡ đần thành ra lại thêm việc. Em biết điều đó nên nào có dám hé răng nói câu nào đâu. Thứ 2 nào đi làm em cũng đau người ê ẩm, vì chủ nhật em dọn dẹp nhà cửa nhiều quá đến thở còn không nổi huống gì dám xin đi chơi để hưởng thụ và thư giãn.
Chồng mệt, em cũng hiểu rõ điều đó. Nhưng có gì to tát nặng nhọc khi anh giúp em dọn bát ra chậu rửa cách đó 5 bước chân? Khó khăn cho cam khi anh lia vài đường khăn cơ bản để lau bàn ăn? Chỉ 1 hành động nhỏ nhưng cũng khiến em cảm thấy mình được giúp đỡ và chia sẻ. Tất cả chỉ là cảm giác được cảm thông.
Chủ nhật em làm việc nhà không xuể. Anh chỉ cần lau giúp em phòng mình là em ngồi thở được những 10 phút quý giá rồi. Vậy mà em cũng phải nhờ anh mỏi mồm anh mới làm trong thái độ phụng phịu. Chủ nhật là ngày để nghỉ ngơi - theo cách anh nói và anh hưởng thụ. Nhưng đối với em chủ nhật là ngày hành xác và nghỉ ngơi với giẻ lau, chổi và xoong nồi. Anh có thấu không?
Em không muốn để bụng. Có gì bực mình thì nói ra. Em thích viết mail, vì viết mail nói được hết và không xấu hổ. Không xấu hổ khi em nói em yêu anh và nói được hết khi em ghét anh vì tội lỗi hồn nhiên của anh. Làm việc nhà không làm đàn ông hèn đi, mà chỉ khiến họ trở nên hoàn hảo và đáng yêu hơn bao giờ hết trong mắt của các bà vợ. Vì lúc đó họ thực sự chia sẻ và là cách dễ dàng nhất để nói “Anh yêu em, bà xã à".
Anh có bao giờ yêu em tích cực chưa anh?
Bùi Vân Anh
