Khổ nhục vì lấy phải chồng quá chênh lệch
Vừa tốt nghiệp đại học, tôi đã vội vàng lấy một người chồng quá chênh lệch mình về mọi thứ để bây giờ phải chịu đựng một cuộc sống như địa ngục.
Sau khi yêu nhau gần 1 năm, chúng tôi làm đám cưới trong sự phản đối của tất cả người thân của tôi. Vì anh hơn tôi đúng 17 tuổi, làm nghề chạy xe ôm, đã ly dị vợ và có hai cô con gái. Một cô cử nhân kinh tế được sinh ra và lớn lên trong một gia đình trí thức không ai có thể ngờ, tôi lại chọn cho mình một người chồng chênh lệch về mọi mặt như chồng tôi lúc đó.

Mặc cho người thân phản đối thế nào đi chăng nữa, tôi vẫn cố tình lao vào cuộc sống đầy gian nan, khó khăn ấy. Thậm chí, tôi còn mang cả tính mạng ra để ép mọi người phải đồng ý cho cuộc hôn nhân đó.
Sống hạnh phúc được hơn 1 năm sau kết hôn, chúng tôi có một cô con gái, sau đó, trong cuộc sống bắt đầu xuất hiện những điểm bất đồng. Ban đầu, tôi cũng chỉ nghĩ rằng có thể là do sự chênh lệch về tuổi tác dẫn tới cách suy nghĩ, cách sống của chúng tôi có những điểm khác nhau, rồi dần dần sẽ dung hòa được nhưng càng ngày có những cuộc cãi vã càng nhiều hơn.
Cũng vì chênh lệch nhau quá nhiều tuổi nên anh rất hay ghen bóng ghen gió, thấy vợ trẻ đẹp hơn nên lúc nào anh cũng lo lắng và nghi ngờ tôi ngoại tình. Đến nỗi, việc tôi đi làm có trang điểm một chút hoặc diện đồ đẹp một chút cũng làm anh cằn nhằn và khó chịu. Anh hạn chế tất cả các mối quan hệ của tôi vì sợ mất vợ…
Càng ngày anh càng lộ rõ cái bản tính thích “tự do” của mình. Lúc nào thích thì chạy xe ra đầu ngõ bắt khách, không thích thì lập tức anh gọi bạn bài bạc rồi lại tụ tập chè chén, uống say mềm. Đi làm về đã mệt thì chớ, tôi lại phải nghe anh lảm nhảm, chửi bới, thậm chí là bị đánh đập nếu tôi làm gì không vừa ý anh. Chưa kể, từ đó anh bắt đầu giao cho tôi cái “nhiệm vụ cao cả” là hàng tháng phải lo tiền gửi về quê để cùng vợ cũ của anh nuôi 2 cô con gái. Tôi vẫn cắn răng nín nhịn tất cả để vun đắp cho cái gia đình ngay từ đầu đã không được trọn vẹn đó.

Nhưng lần này, có lẽ tôi không thể chịu đựng được nữa.
Con gái tôi bị viêm phổi nên phải nằm viện, anh thờ ơ tới nỗi như thể con bé không phải con anh. Đã hai tuần con ở viện mà anh cũng chưa một lần vào viện thăm con. Nhà nội thì ở xa, còn nhà ngoại thì tôi không dám báo ai, vậy là chỉ có hai mẹ con tôi chăm nhau trong viện. Tranh thủ gửi con được một lát, tôi qua nhà lấy thêm ít đồ. Vừa về tới nhà thì một chuyện kinh hoàng diễn ra trước mắt tôi, anh và một người đàn bà đang ôm ấp nhau ngay trong nhà tôi.
Tôi như nghẹn lại không nói được gì và thật sự choáng váng khi thấy chồng tôi và người đàn bà đó vẫn ngang nhiên tình tứ trước mặt tôi. Đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ như in cái vẻ mặt đáng khinh của hai con người đó kèm theo những lời nói cay độc của chồng tôi. Anh nói tôi cũng chỉ là một con đàn bà lăng nhăng, giả tạo, phải chịu chứng kiến cảnh này là xứng đáng… Tôi như suy sụp hoàn toàn khi phải nghe những lời đó từ chồng. Tôi đã quá mệt mỏi, đành buông xuôi mọi chuyện và lập tức quay vào viện với con.

Giờ đây, ngồi ôm con một mình trong viện tôi mới thấm cái khổ nhục khi không nghe lời bố mẹ và người thân. Bây giờ có thế nào tôi cũng không cho phép mình được kêu than hay có quyền chia sẻ với người thân của mình nữa. Tôi đang rơi vào bế tắc. Tôi không muốn tiếp tục cái cuộc sống hôn nhân như địa ngục này nữa nhưng con gái tôi còn quá nhỏ, tôi không muốn con phải lớn lên trong cảnh gia đình không trọn vẹn. Tôi phải làm gì bây giờ? Liệu chồng tôi có lúc nào nghĩ lại mà tu chí làm ăn, thương vợ con như lúc ban đầu hay không?

Sống hạnh phúc được hơn 1 năm sau kết hôn, chúng tôi có một cô con gái, sau đó, trong cuộc sống bắt đầu xuất hiện những điểm bất đồng. Ban đầu, tôi cũng chỉ nghĩ rằng có thể là do sự chênh lệch về tuổi tác dẫn tới cách suy nghĩ, cách sống của chúng tôi có những điểm khác nhau, rồi dần dần sẽ dung hòa được nhưng càng ngày có những cuộc cãi vã càng nhiều hơn.
Cũng vì chênh lệch nhau quá nhiều tuổi nên anh rất hay ghen bóng ghen gió, thấy vợ trẻ đẹp hơn nên lúc nào anh cũng lo lắng và nghi ngờ tôi ngoại tình. Đến nỗi, việc tôi đi làm có trang điểm một chút hoặc diện đồ đẹp một chút cũng làm anh cằn nhằn và khó chịu. Anh hạn chế tất cả các mối quan hệ của tôi vì sợ mất vợ…
Càng ngày anh càng lộ rõ cái bản tính thích “tự do” của mình. Lúc nào thích thì chạy xe ra đầu ngõ bắt khách, không thích thì lập tức anh gọi bạn bài bạc rồi lại tụ tập chè chén, uống say mềm. Đi làm về đã mệt thì chớ, tôi lại phải nghe anh lảm nhảm, chửi bới, thậm chí là bị đánh đập nếu tôi làm gì không vừa ý anh. Chưa kể, từ đó anh bắt đầu giao cho tôi cái “nhiệm vụ cao cả” là hàng tháng phải lo tiền gửi về quê để cùng vợ cũ của anh nuôi 2 cô con gái. Tôi vẫn cắn răng nín nhịn tất cả để vun đắp cho cái gia đình ngay từ đầu đã không được trọn vẹn đó.

Nhưng lần này, có lẽ tôi không thể chịu đựng được nữa.
Con gái tôi bị viêm phổi nên phải nằm viện, anh thờ ơ tới nỗi như thể con bé không phải con anh. Đã hai tuần con ở viện mà anh cũng chưa một lần vào viện thăm con. Nhà nội thì ở xa, còn nhà ngoại thì tôi không dám báo ai, vậy là chỉ có hai mẹ con tôi chăm nhau trong viện. Tranh thủ gửi con được một lát, tôi qua nhà lấy thêm ít đồ. Vừa về tới nhà thì một chuyện kinh hoàng diễn ra trước mắt tôi, anh và một người đàn bà đang ôm ấp nhau ngay trong nhà tôi.
Tôi như nghẹn lại không nói được gì và thật sự choáng váng khi thấy chồng tôi và người đàn bà đó vẫn ngang nhiên tình tứ trước mặt tôi. Đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ như in cái vẻ mặt đáng khinh của hai con người đó kèm theo những lời nói cay độc của chồng tôi. Anh nói tôi cũng chỉ là một con đàn bà lăng nhăng, giả tạo, phải chịu chứng kiến cảnh này là xứng đáng… Tôi như suy sụp hoàn toàn khi phải nghe những lời đó từ chồng. Tôi đã quá mệt mỏi, đành buông xuôi mọi chuyện và lập tức quay vào viện với con.

Giờ đây, ngồi ôm con một mình trong viện tôi mới thấm cái khổ nhục khi không nghe lời bố mẹ và người thân. Bây giờ có thế nào tôi cũng không cho phép mình được kêu than hay có quyền chia sẻ với người thân của mình nữa. Tôi đang rơi vào bế tắc. Tôi không muốn tiếp tục cái cuộc sống hôn nhân như địa ngục này nữa nhưng con gái tôi còn quá nhỏ, tôi không muốn con phải lớn lên trong cảnh gia đình không trọn vẹn. Tôi phải làm gì bây giờ? Liệu chồng tôi có lúc nào nghĩ lại mà tu chí làm ăn, thương vợ con như lúc ban đầu hay không?