Hối hận vì đã ăn cắp ý tưởng của đồng nghiệp
(aFamily)- Lòng tham nổi lên, tôi quyết định ăn cắp ý tưởng của Phi...
Thân gửi Thùy Anh và các bạn độc giả mục tâm sự trên aFamily!
Kể ra câu chuyện này mà tôi vẫn cảm thấy xấu hổ. Dù đã sửa chữa sai lầm do mình gây ra nhưng quá khứ vẫn luôn đeo đuổi đầy bứt rứt khôn nguôi trong lòng kẻ có tội.
Đó là tình huống tôi gây ra cách đây hai năm.
Tôi và Phi là bạn bè cùng lớp đại học. Bốn năm học chung cũng chẳng thân với nhau. Đến khi ra trường, đường ai nấy đi.
![]() Một bài học lớn được tôi rút ra sau lần vấp ngã này, đó là hãy sống bằng năng lực thực sự của mình. |
Tôi ra trường nhảy nhót nhiều nơi song chẳng chỗ nào ưng nên hơn nửa năm vẫn lông bông. Đợt đấy, đang sốt ruột vì chưa xin được vệc mới thì đột nhiên Phi gọi điện bảo tôi nộp hồ sơ vào chỗ cậu ấy. Đang bí, tôi đồng ý ngay. Nhờ sự giới thiệu của Phi nên tôi được ưu ái nhận vào làm việc.
Làm công việc ở đây lương bình thường nhưng thưởng doanh số rất cao. Tôi cảm thấy thích thú nên quyết tâm hoà nhập thật nhanh. Từ khi vào đây, tôi chơi thân với Phi, hai thằng trở nên tâm đầu ý hợp. Trong công việc chúng tôi hợp tác ăn ý. Trong cuộc sống, hay bày tỏ quan điểm cho nhau nghe. Tuy nhiên, tôi vẫn có cái gì đố kỵ với cậu bạn của mình bởi tôi cảm thấy Phi được sếp ưu ái hơn, tiếng nói của cậu ấy có trọng lượng, một phần nữa là hơi tinh vi (có thể là cảm tính của tôi).
Làm việc ở đây được hơn một năm thì công ty bắt đầu có chuyện. Thời gian đó, tình hình làm ăn của công ty có chiều hướng đi xuống, trưởng phòng kinh doanh nơi tôi và Phi đang là lính bị giáng chức và để ngỏ chiếc ghế đó. Sếp trên phát động chiến lược tìm nhân tài trong công ty thay thế. Chỉ cần ai có kế hoạch có tính khả thi, vực dậy tình hình hiện tại của công ty là sẽ được bổ nhiệm ngay.
Đã từ lâu hai đứa bọn tôi đều không đồng tình với chiến lược quản lý của anh trưởng phòng kinh doanh này bởi trong quá trình thực tế anh ấy đã bỏ qua nhiều lỗ hổng trong công tác quản lý và thực thi chiến lược, phản tác dụng với tình hình thị trường hiện nay. Nhưng rất tiếc, những điều đó chưa ai vạch ra được.
Tôi và Phi, không ai bảo ai, đều đi tìm ý tưởng và hi vọng chiếc ghế trưởng phòng sẽ gọi tên mình.
Ngấm ngầm cạnh tranh nên tôi không dại gì bàn bạc với Phi. Rất nhiều lần, Phi có ý muốn hợp tác, gợi ý để hai đứa phối hợp. Tiếc rằng, bản tính nhỏ nhen, ích kỷ trong tôi quá lớn. Tôi lảng tránh hay chê kế hoạch của Phi thậm tệ, cốt sao cho cậu ấy nhụt chí hoặc bỏ qua ý tưởng của bản thân.
Thời gian trình bày ý tưởng mà sếp lớn giao cho sắp đến hạn mà kế hoạch của tôi vẫn chưa ăn thua. Tính toán của tôi, cái thì nông quá, cái sâu lại không thiết thực, cái làm nửa chừng thì tắc. Tôi cảm thấy mình khó thành công.
Đúng lúc tưởng bí ấy thì vào một buổi chiều mưa to như trút nước. Khi tôi đang yên vị ở nhà thì Phi từ đâu xuất hiện. Cậu ấy gửi tôi cái laptop tránh mưa để đi đâu đó khoảng tiếng đồng hồ.
Chiếc máy tính trông khá bắt mắt nên sau khi cậu ấy đi, tôi liền đăng nhập, có password nhưng do nhiều lần vô tình để ý Phi hay dùng ngày tháng sinh làm mã nên tôi vào không khó. Cậu ấy để chế độ stan-by nên trên màn hình vẫn chỏng chơ bản kế hoạch đang làm dở. Tôi đọc và bất ngờ với những gì lâu nay Phi làm. Cả tháng cậu ấy đã bỏ thời gian ra trình bày, phân tích một cách tỉ mỉ về những mặt mạnh, yếu, về những thiếu sót và cả những giải pháp tình thế trước mắt cũng như chiến lược lâu dài để đưa công ty thoát khỏi tình hình thua lỗ hiện nay. Dù chưa hoàn chỉnh song cực kỳ thuyết phục.
Lòng tham nổi lên, tôi quyết định ăn cắp ý tưởng của Phi. Sau khi copy ra USB, tôi đã không ngần ngại delete folder chứa bản kế hoạch, đồng thời thả cả virut vào máy cậu ấy để đánh lạc hướng.
Mọi việc trót lọt, tôi thêm thắt, hoàn thiện bản kế hoạch ăn cắp của Phi rồi ung dung gửi sếp. Khỏi nói, sếp đánh giá rất cao bản kế hoạch tôi đưa ra và sắp lịch cho tôi trình bày trước mọi người. Sau đó, sự ủng hộ dành cho tôi tuyệt đối và nghiễm nhiên tôi ngồi vào ghế trưởng phòng. Sếp khen tôi “mình nghĩ cậu Phi sẽ đảm nhiệm chiếc ghế này nhưng với bản kế hoạch này, cậu xứng đáng hơn”. May mắn cho tôi là trong khoảng thời gian tôi nộp cũng như trình bày bản kế hoạch thì Phi bị đau ruột thừa và phải nằm viện hai tuần.
Khi trở lại công ty, Phi đã biết mọi chuyện nhưng cậu ấy vẫn đến chúc mừng tôi. Vẫn làm việc bình thường như chưa có gì xảy ra.
Sự im lặng của Phi cho thấy cậu ấy không muốn đòi lại công bằng cho mình khi bản kế hoạch kia đã được tôi đưa đến tay mọi người, được sếp thừa nhận. Và cậu ấy biết rằng gần như không có cách nào chứng minh được nó là ý tưởng, công sức của mình.
Tuy nhiên, thái độ của Phi làm tôi bứt rứt. Từ lúc vướng vào chuyện xấu này, tôi thấy lương tâm chưa bao giờ được thanh thản. Tôi tránh Phi mọi lúc. Tôi cảm thấy xấu hổ vô cùng, chỉ vì địa vị mà tôi đã đạp lên cả danh dự, đạp trên cả tình bạn đang có để đạt được mục đích. Tôi đang xây nhà trên nền móng của người khác, chẳng chóng thì chầy, ngôi nhà ấy liệu có bền vững được không hay lại như vị trưởng phòng trước.
Tôi trở nên bất an, không sao tập trung cho công việc được, đến công ty là tôi lại phải đấu tranh nội tâm. Còn Phi, vẫn âm thầm, bình lặng. Không thanh minh, không tố cáo. Cậu ấy đang quyết tâm một cái gì đó rất lớn.
Và tôi đã không còn đủ sức chịu đựng. Tôi đã đến gặp sếp và thú nhận tất cả những gì đã làm. Tôi viết đơn xin nghỉ việc với lý do vào Nam lập nghiệp. Tôi mong sếp giữ kín chuyện này và ông đã đồng ý.
Phi được đôn lên chiếc ghế trưởng phòng là điều an ủi duy nhất đối với tôi. Một bài học lớn được tôi rút ra sau lần vấp ngã này, đó là hãy sống bằng năng lực thực sự của mình. Nếu mình có khả năng, lo gì cơ hội không đến. Đừng ham hố những cái không phải của mình để rồi phải nuối tiếc và ân hận.
Chúc các bạn thành công và đừng ai dại dột như tôi!

