Vì túng bấn, tôi đã giấu anh đi... "bán thân"
(aFamily)- Từ ngày quyết định dọn về "sống thử" với nhau, chúng em thường xuyên cãi nhau về chuyện tiền bạc và rồi trong lúc túng bấn, em đã quyết định giấu anh đi "bán thân"...
Gần nửa tháng nay, tối nào em cũng lang thang trên mạng, vào các diễn đàn tâm sự để hi vọng tìm thấy một câu chuyện tương tự như tình huống em đang gặp phải. Mong muốn tìm ra lời giải để tâm hồn được thanh thản, bình yên.
Sau khi vào google, search từ khóa liên quan, em đã đọc được bài viết “Tôi phải làm gì để chuộc lỗi” của một tác giả trên diễn đàn tâm sự của afamily.vn. Dẫu đó chỉ là một bài ngắn nhưng lại khá giống với tình cảnh của em. Sau một hồi cân nhắc, em xin tâm sự đôi điều của mình, rất mong mọi người đọc và chia sẻ giúp em. Em vô cùng biết ơn.

Từ ngày về sống cùng nhau, ăn chung nồi, ở chung nhà, ngủ chung giường nên chúng em cũng tiết kiệm được nhiều chi phí. Cũng có điều kiện chăm sóc cho nhau nhiều hơn nhưng không phải mọi thứ đều tốt. Vài biến cố, xích mích thỉnh thoảng xảy ra.
Tất cả chỉ xoay quanh chuyện vật chất, tiền bạc. Anh đi làm, ngoài khoản tiền ăn tiêu, đóng góp về gia đình thì đưa cho em số còn lại. Em ngoài số tiền gia đình trợ giúp, cũng có thêm một khoản nhỏ từ công việc partime. Số tiền đó góp lại cùng lương của anh để trang trải cuộc sống.
Một tháng với bao nhiêu khoản từ thuê nhà, điện, nước, internet, gas…Em lại năm cuối nên có nhiều khoản phải đóng thêm liên quan đến sách vở, thầy cô… Chính vì thế, mấy tháng gần đây, chúng em liên tục thiếu hụt. Anh đi làm bị áp lực nên về hay cau có rồi đổ lỗi cho em không biết vun vén, tiêu hoang. Em thanh minh thì anh bảo em cãi anh, thế là liên tục giận nhau.
Em sợ những lời nó nói song vì hôm đó đang giận người yêu, hơn nữa khoản học lại cần tiền gấp để trang trải. Mà em thì không muốn người yêu biết mình học lại nên tặc lưỡi theo nó. Chiều hôm đấy, em đã được ông anh kết nghĩa của đứa bạn tiếp đãi chu đáo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Em được anh ta bo một khoản tương đối và chẳng hiểu sao có ma lực nào đó, em đã cho anh ta số điện thoại của mình.
Hai tuần tiếp theo, em như con thiêu thân lao vào công việc bán thân kiếm tiền. Nhiều hôm bỏ học để đi với đứa bạn, em đã qua tay ba người đàn ông với khoảng 7 lần vào phòng nghỉ với họ. Đến người đàn ông thứ 4, khi em đang ngồi trên xe của anh ta thì bất chợt người yêu em nhìn thấy ở một ngã tư đèn đỏ (lúc đó em không biết). Tối về, anh ấy hỏi, em sững người, nói dối đó là thầy giáo đang chuẩn bị hướng dẫn thực tập em kỳ này. Thầy dẫn em đi xin thực tập cho em ở một công ty.
Anh ấy tỏ ra nghi ngờ em đã có người đàn ông khác và cảnh cáo em liệu hồn, đừng lặp lại vết xe đổ người yêu cũ của anh đã làm. Trong đầu anh ấy chỉ nghĩ em có dấu hiệu thay lòng chứ chưa hề nghĩ em đi làm cái việc đê tiện, đáng khinh bỉ kia.
Suốt hai tuần hư hỏng ấy, em đã không cho anh ấy gần gũi em. Viện đủ mọi lý do để từ chối anh song trong lòng em dấy lên một nỗi lo liệu mình có mang mầm bệnh tình dục không (vì mấy lần chung chạ với những người đàn ông kia, họ đã chuốc em say và chính em cũng không kiểm soát nổi họ có dùng dụng cụ bảo vệ không nữa?). Cảm giác sợ hãi, tủi nhục bao trùm trong em. Mỗi lần nhìn trộm anh ấy, em lại cảm thấy bối rối và khổ sở vô cùng.
Nhiều lúc chuông điện thoại rung lên, em lại giật mình thon thót, sợ mấy gã đàn ông kia gọi mời mọc (dù em đã nhắn tin cho họ, mong họ đừng liên lạc với em nữa và xóa số của họ trong máy). Nhìn cử chỉ của em lúc đó, anh ấy không khỏi nghi ngờ và nói bóng gió rằng lúc nào dẫn anh ấy đi đến nhà thầy giáo chủ nhiệm để anh ấy gặp và cám ơn thầy.
Em chưa biết trả lời sao thì đợt rồi, anh nhận lệnh của sếp đi công tác một tháng trong Nam. Mọi chuyện của em tạm thời im ắng nhưng tâm trí em thì chưa bao giờ bình yên. Cảm giác mắc tội với người yêu mình, không xứng đáng với anh ấy cứ hiện hữu. Càng xa người yêu, em càng nhớ và ân hận. Em sợ nhỡ chẳng may anh ấy biết chuyện chắc sẽ đau đớn, ghê tởm và từ bỏ em mất. Em sợ mọi chuyện bị phanh phui, sợ đứa bạn em tóc mách, sợ mình sẽ không sống nổi nếu bố mẹ, ngưởi thân, thầy cô biết chuyện.
Em ân hận và bế tắc quá rồi, không biết làm thế nào để thoát khỏi tình huống này!
B.B